Có bao nhiêu nước, trời trút sạch
Gầm gừ chớp hỏi: Thấy mát không?
Đất lầu bầu chửi: Đồ chập mạch,
Mát éo gì, phố biến thành sông.
Lời nói đầu
Trong nỗ lực rời bỏ Yahoo 360, tôi đăng ký làm thành viên của một lô một lốc dịch vụ mạng xã hội/ blog, từ Facebook, Twitter của bọn tư bản giãy chết đến Vnweblogs, CyVee của quê hương chùm khế ngọt... Lượn lờ chán rồi lại quay về với các dịch vụ Google thân yêu và phát hiện ra ô dạo này Blogger có lắm cải cách tiến bộ quá. Thế là lấy luôn địa chỉ mail chính thức ra lập cái blog này để thỉnh thoảng nói nhảm.
Số lượt người vào xem nói nhảm đã lên tới
Jun 7, 2011
May 5, 2011
Lòng dạ của bố vợ
Dạo này đang mon men dịch tiếng Tàu. Bắt đầu bằng truyện ngắn và tạp văn kiểu "Tí ti thôi nhé" cho dễ.
_______________
Chuyện này của Pháp. Những câu chuyện của người Pháp dù có lấy bối cảnh nhà quê mộc mạc cực kỳ vẫn ẩn chứa một kiểu giễu cợt tinh quái. Chuyện kể về những người dân trên dãy Alps, những người thường xuyên phải đối mặt với núi lở, mưa đá, lạc đường, tuyết vùi, đủ loại nguy hiểm. Một ông già có cô con gái xinh đẹp, ông đặt tiêu chuẩn kén rể rất ngặt nghèo, mọi người thật bó tay với ông. Có một anh chàng gặp đúng dịp cứu sống ông lão. Anh ta nghĩ, ngon rồi, chắc chắn được vợ. Một anh chàng khác có vẻ ranh ma hơn lại bày mưu giả vờ chính mình gặp nạn cho ông lão ra tay cứu vớt, để từ nay về sau ông có thấy anh ta thì sẽ hớn hở ôm hôn chào đón, vì sự tồn tại của anh ta luôn nhắc nhở mọi người rằng ông thật dũng cảm làm sao.
Cứ phải coi người có ơn cứu mạng mình kia như thánh sống cũng chả sung sướng gì, ông lão đem con gái gả cho anh chàng ranh ma. Trước đám cưới, anh chàng say rượu phun ra sự thật, ông già biết mình bị lừa bèn đòi con gái về - nhưng cái kết này quá vớ vẩn.
(Tản văn đăng báo lá cải của Trương Ái Linh, Thượng Hải 1945)
_______________
Chuyện này của Pháp. Những câu chuyện của người Pháp dù có lấy bối cảnh nhà quê mộc mạc cực kỳ vẫn ẩn chứa một kiểu giễu cợt tinh quái. Chuyện kể về những người dân trên dãy Alps, những người thường xuyên phải đối mặt với núi lở, mưa đá, lạc đường, tuyết vùi, đủ loại nguy hiểm. Một ông già có cô con gái xinh đẹp, ông đặt tiêu chuẩn kén rể rất ngặt nghèo, mọi người thật bó tay với ông. Có một anh chàng gặp đúng dịp cứu sống ông lão. Anh ta nghĩ, ngon rồi, chắc chắn được vợ. Một anh chàng khác có vẻ ranh ma hơn lại bày mưu giả vờ chính mình gặp nạn cho ông lão ra tay cứu vớt, để từ nay về sau ông có thấy anh ta thì sẽ hớn hở ôm hôn chào đón, vì sự tồn tại của anh ta luôn nhắc nhở mọi người rằng ông thật dũng cảm làm sao.
Cứ phải coi người có ơn cứu mạng mình kia như thánh sống cũng chả sung sướng gì, ông lão đem con gái gả cho anh chàng ranh ma. Trước đám cưới, anh chàng say rượu phun ra sự thật, ông già biết mình bị lừa bèn đòi con gái về - nhưng cái kết này quá vớ vẩn.
(Tản văn đăng báo lá cải của Trương Ái Linh, Thượng Hải 1945)
Apr 12, 2011
Quạ
Ảnh trên chụp vào ngày này năm ngoái (12/4/2010) ở Kuala Lumpur. Cả buổi phơi nắng ở công viên chim, chụp nào công nào vẹt nào hồng hạc, tưởng ngấy chim đến tận cổ, vậy mà lúc về ngang qua một đường nhánh nhỏ gần toà nhà Maybank, thấy đám quạ tranh nhau nhặt rác, lại ngồi rình, chụp một mớ ảnh. Mấy hôm sau đi Malacca, ngủ ở một nhà trọ ven sông, sáng dậy sớm đi dọc bờ sông nhìn trời từ tím chuyển sang hồng, nghe tiếng quạ kêu thảng thốt lẫn với tiếng cầu kinh ê a từ một cái mosque nào đó. 365 ngày trôi qua, không đi thêm nước nào, thỉnh thoảng lại nhớ tiếng quạ. Tìm đâu ra quạ ở Việt Nam?
Jan 11, 2011
Biển người mờ mịt
Ôm cái PC cũ ra hàng sửa máy tính, máy cũ xộc xệch, không mong sửa chữa, chỉ mong lấy được dữ liệu. Đại khái có ổ cứng di động, chỉ cần mất thời gian ngồi chờ để copy, mình thì tâm tĩnh người ì, ngồi đến đêm cũng không sao dù cửa hàng gió rét thông thống, nhưng hai thằng thợ non thì không chịu được. Máy của mình chậm, chúng nó lại nóng vội, đang copy dở lại giục nhau chuyển sang cách khác xem có nhanh hơn không rồi dĩ nhiên là cách mới phát sinh trục trặc lại quay về cách cũ... Đại khái mất khoảng 2 tiếng, chỉ gom được 1/10 chỗ dữ liệu tồn. Đi về qua tường rào trường Bách Khoa, đường vắng đèn vàng gió rét chân tay buốt, không thấy buồn bực, chắc lòng cũng lạnh. Mang mang nhân hải, ai cũng vội, hình như mỗi mình mình sống chậm.
Nov 12, 2010
Tà phong tế vũ bất tu quy
Xem Ỷ thiên đồ long ký phiên bản mới kính coong trên VTV3, qua 2 tập, thấy vẫn mắc bệnh của Đại lục làm phim theo truyện Kim Dung. Bao nhiêu tinh thần cốt cách tao nhã tinh tế mất mẹ nó hết, chỉ còn lại núi cao sông rộng nhà to ngựa khoẻ diễn viên đẹp đánh nhau như điên.
Tiêu đề kia là thơ của Trương Chí Hoà, Ân Tố Tố đề câu ấy lên cái ô tặng Trương Thuý Sơn trong cơn mưa đất Giang Nam. Gái tà giáo, zai chính phái, yêu được nhau chỉ vì mấy chữ nghiêng nghiêng ấy thôi.
Tiêu đề kia là thơ của Trương Chí Hoà, Ân Tố Tố đề câu ấy lên cái ô tặng Trương Thuý Sơn trong cơn mưa đất Giang Nam. Gái tà giáo, zai chính phái, yêu được nhau chỉ vì mấy chữ nghiêng nghiêng ấy thôi.
Subscribe to:
Posts (Atom)
